Những ngày bão nổi đã đi qua. Mùa thu lại trở về với vẻ đẹp nhẹ nhàng, thanh khiết vốn có của nó. Con đường sáng nay thay áo mới, tươi tắn ấm nóng trong sắc nắng xôn xao. Gọi gió về trên những cành cây xào xạc lá, gọi tiếng chim lảnh lót ngân vang và bước chân đến trường rộn ràng lẫn trong tiếng cười khúc khích. Vui quá! Mùa thu ơi!

Hơi gió lành lạnh se sẽ lướt qua để lại cảm giác mơn man trên da thịt. Con đường ẩm ướt khép mình co ro trong những ngày mưa bão giờ lộ ra nét e ấp mềm mại khiến ai đó cũng ngỡ ngàng. Có cái gì là lạ, tươi mới, lòng người chợt xốn xang…

Đám cỏ bên vệ đường chỉ qua mấy ngày đã mướt xanh mơn mởn. Chú giun đất mải miết với công việc, lẩn mình trong rừng ụ đất mềm tơi xốp. Đàn kiến loay hoay bên con cào cào đuối sức lả cánh trên rìa cỏ. Mấy cành cây cao bị mưa gió quật ngã rũ xuống loà xoà. Bầu trời sáng nay trong vắt không còn màu u ám, mây đen kìn kịt lúc nào cũng chực đố xuống bao tức giận.Con đường mỗi lúc một nhộn nhịp.

Người qua lại đông hơn, náo nức trước một ngày mới. Tiếng nói cười và mọi âm thanh khác chen lẫn vào nhau lắng lại trong ta như một khúc nhạc thân quen, rộn ràng mà tha thiết.
Xem thêm